Đi hồ Núi Cốc với Câu lạc bộ Ford
Chan hòa trong không khí gia đình
Ford Việt Nam đạt chỉ số hài lòng khách hàng rất cao và qua lần đi dã ngoại hồ Núi Cốc với Câu lạc bộ Ford vào dịp cuối tháng 4 vừa qua tôi đã hiểu được phần nào lý do của việc này: đó là tạo ra một bầu không khí thân mật, cởi mở và gắn bó giữa hãng xe với khách hàng.

7h sáng ngày thứ Bảy 25/4, rời khỏi nhà giữa trời mưa nặng hạt, tôi không khỏi ái ngại cho ban tổ chức. Tuy nhiên, khi tới địa điểm tập trung tại 23 Phan Chu Trinh, Hà Nội thì đã thấy một đoàn xe dài của Câu lạc bộ Ford tề tựu đông đủ. 8h30 sáng, đoàn xe lên đường và sau một vòng diễu hành quanh Bờ Hồ, chúng tôi vượt cầu Chương Dương thẳng tiến về Thái Nguyên.
Quãng đường Hà Nội – Thái Nguyên tuy không dài nhưng đoạn tốt đoạn xấu và đoạn nào cũng đông nên mãi gần trưa chúng tôi mới đến nơi. Nhận phòng khách sạn và cơm nước xong, mọi người tập trung ở đoạn đuờng vắng dẫn vào khu du lịch Núi Cốc để tham gia chương trình hướng dẫn lái xe an toàn và thân thiện với môi trường do Ford Việt phát động. Để nâng cao tinh thần thi đấu, anh Bá - chuyên gia kỹ thuật của Ford và là giảng viên của chương trình - chia chúng tôi thành hai nhóm rồi đặt câu hỏi về cách lái xe tiết kiệm nhiên liệu. Chắc đã tham gia nhiều khóa học, một chị trong nhóm của tôi cầm bút dạ viết lia lịa lên tờ giấy trắng các thủ thuật lái xe tiết kiệm xăng. Đó là đi lại từ tốn, đều chân ga (đừng phóng thật nhanh đến ngã tư để chờ đèn đỏ), giữ vòng tua từ 1500-2500 vòng/phút (vì chúng ta không phải vội vã như hai tay đua rally nổi tiếng của đội đua Ford WRC là Marcus Gronholm và Mikko Hirvonen), không phanh gấp (trừ khi có xe máy tạt qua đầu xe mình), tắt máy nếu xe dừng quá 60 giây (giá như ai cũng làm điều này thì Hà Nội quả thực là xanh sạch đẹp), giảm tải tới mức tối thiểu (không rõ giữa chồng và con thì ai sẽ bị mời xuống đi bộ?) và cuối cùng chị chốt lại bằng hai cái gạch đầu dòng chứng tỏ tinh thần quán triệt cao và lập trường vững chắc: bảo hành định kỳ tại hãng và chỉ thay thế phụ tùng chính hãng. Hai dòng này hơn hẳn quan điểm lệch lạc của đội bạn là “không mua xe thì không tốn tiền nhiên liệu” nên đã giúp chị và đội bên tôi giành ... mỗi người một cái ô quà tặng. Sau cuộc kiểm tra kiến thức lái xe tiết kiệm nhiên liệu, anh Bá chuyển sang mục lái xe an toàn mà cụ thể là phanh xe đúng cách.

Những chiếc Ford đang có mặt tại thị trường Việt Nam hiện nay đều được trang bị hệ thống phanh ABS. Như ta đã biết, đó là loại phanh chống bó cứng, nghĩa là khi đột ngột đạp phanh trong tình huống khẩn cấp nhờ có ABS mà lốp xe bạn không bị rê trên mặt đường và bạn vẫn có thể điều khiển xe. Để phanh ABS thực hiện được đúng chức năng của mình, người lái phải đạp phanh thật dứt khoát chứ không rà phanh (đạp rồi lại nhả) như trên những chiếc xe không có ABS. Và quan trọng hơn cả là cách uớc lượng chiều dài quãng đường phanh qua công thức rất đơn giản mà anh Bá đưa ra: đem tốc độ xe hơi (km/h) nhân 3 rồi chia cho 10 và lấy đơn vị mét. Như vậy, khi đang đi với tốc độ trung bình là 50 km/h, chiều dài quãng đường phanh của xe bạn sẽ là (50 x 3) : 10 = 15 mét. Đây là công thức rất có ích vì qua đó, mỗi chúng ta có thể tính ra chiều dài quãng đường phanh của xe để đề phòng tai nạn. Kết thúc buổi trao đổi bổ ích này, chúng tôi lui về khách sạn nghỉ ngơi để chuẩn bị cho gala chính vào buổi tối hôm đó.

Ga-la và bữa tối được tổ chức ngoài trời tại khu sân rộng ven hồ phía sau khách sạn. Nhân dịp này, Ford Việt Nam đã giới thiệu hai mẫu xe Ford Mondeo (chở bằng xe tải từ nhà máy tại Hải Dương lên Thái Nguyên rồi lại chở về) và Ranger 2009 cho các thành viên Câu lạc bộ Ford. Tiếp đó là cuộc gala với màn điều khiển chương trình vui nhộn của một MC quen thuộc và rất nhiều trò chơi dành riêng cho các ông bố, bà mẹ, cho lũ trẻ và cho cả gia đình. Đáng nhớ nhất có lẽ là màn “dùng chuối đẩy hộp về đích” – xin phép không nêu rõ cách thức chơi vì biết đâu đó là bản quyền của ban tổ chức – trước sự cổ vũ nồng nhiệt của tất cả những người có mặt và tinh thần thi đấu hăng hái của các “vận động viên” không phải vì muốn giành giải thưởng lớn là két bia mà vì muốn chứng tỏ “sức trai”. Khi trời về đêm thì cũng là lúc ban tổ chức đốt lửa trại. Để những người hăng hái nắm tay nhau chạy xung quanh. Và để những người không hăng hái túm tụm ngồi nướng khoai.
Sáng hôm sau, chúng tôi lên thuyền đi thăm quan hồ Núi Cốc rồi ăn trưa và lên đường về Hà Nội, kết thúc một kỳ nghỉ cuối tuần vui vẻ với Câu lạc bộ Ford. Trời hửng nắng nhưng không khí vẫn mát lạnh nhờ dư âm của trận mưa hôm trước.
Sự tích hồ Núi Cốc
Tại sao lại gọi là hồ Núi Cốc ấy nhỉ? – qua khỏi Thái Nguyên, một bạn đồng hành bỗng thốt lên. Vẫn biết “cốc” ở đây chắc không phải là cốc rượu hay cốc bia vì đặt tên một quả núi lớn và một cái hồ to như thế thì tầm thường quá.
Nhưng tại sao lại gọi là hồ Núi Cốc? Lời giải đáp chỉ được đưa ra vào ngày hôm sau, trong buổi dạo chơi quanh hồ bằng thuyền máy. Vì lượng thuyền đi lại trên mặt hồ ít hơn nhiều so với lượng xe trên đường phố Hà Nội nên khi rảnh tay chị lái thuyền kể đại khái rằng:
Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nhà nghèo, lủi thủi kiếm củi trong rừng đến chiều chạng vạng mới quay về túp lều đi ngủ nên bà con gọi là anh Cốc. Cách đó một thôi đường có ông quan lang nhà giàu, đẻ được cô con gái xinh đẹp tên là cô Công. Tay quan lang này có cách thuê người làm rất thú vị, cụ thể như thế nào thì ... đó là bản quyền của chị lái thuyền. Chỉ biết rằng tay này không trả tiền mà trai tráng quanh vùng kéo đến phục dịch rất đông, trong đó có anh Cốc. Và tất nhiên cô Công để ý đến anh chàng Cốc. Rồi cuộc tình Công Cốc diễn ra éo le và buồn thảm như nhạc Trịnh Công Sơn. Bị cha cấm đoán, cô Công theo anh Cốc bỏ trốn. Thời đó Thái Nguyên chưa có tàu hỏa hay ô tô tốc hành chất lượng cao nên hai người cưỡi ngựa hồng (chị lái thuyền không kể rõ là ngựa hồng ánh kim (metal) hay hồng mờ (matt), ngựa có vóc dáng new edge hay kinetic, yên bọc da hay yên nỉ, đủ chỗ ngồi cho 4 người hay 7 người, cương tự động hay cương sàn, móng thép hay móng hợp kim nhôm, phi bằng hai chân trước hay bằng cả bốn vó, mũi ngựa có gắn turbo nạp, đuôi có cánh gió hay không?!). Người nhà quan lang đuổi theo, anh Cốc bẻ dần răng lược vừa được ông tiên cho ném xuống đất để cản đường. Mỗi cái răng lược mọc lên thành một quả núi. (“Lược gì mà nhiều răng thế?” – Một vị khách chỉ vào dãy núi nhấp nhô hỏi vặn. “Ấy là lược bí bắt chấy ngày xưa” – chị lái thuyền bình tĩnh trả lời). Bẻ mãi thì lược bí cũng phải hết răng, không ngăn cản được đoàn người đuổi theo, cô Công đành xuống ngựa, giã từ anh Cốc và quay về nhà. Nhớ người yêu, cô Công ngồi khóc. Nước mắt cô chảy thành sông. Đấy là sông Công. Anh Cốc cũng buồn bực quá. Không biết làm thế nào, anh ném cái chuôi lược xuống đất, hóa thành dãy núi chắn sông Công, gọi là núi Cốc. Sự tích Núi Cốc tóm tắt là như vậy.
Nghe đến đây lại thắc mắc liệu cụm từ “công cốc” dùng để chỉ sự vô nghĩa cũng bắt nguồn từ truyền thuyết này hay đơn thuần chỉ là một từ láy thường trong ngôn ngữ Việt?
Để có câu trả lời, chắc phải đi thuyền dạo quanh hồ Núi Cốc với Câu lạc bộ Ford thêm một lần nữa.