Thổ Nhĩ Kỳ GP: “Đội đua nhỏ” của bác Ba Phi
Xác định vùng giáp ranh
Không phải các tay đua, những người trực tiếp tham gia thi đấu, mà là các ông bầu đã nói ngoa thật nhiều, hệt như nhân vật bác Ba Phi, nhân dịp gánh xiếc tốc độ F1 ghé thăm Thổ Nhĩ Kỳ chủ nhật qua, nơi khoảng cách giữa “đội đua nhỏ” Ferrari và “phần còn lại của thế giới” dường như ngày càng được xác định rõ.

Nếu có điều kiện theo dõi các kênh truyền hình Đức, nơi thời lượng dành cho mỗi giải GP trong Formula One thường là hàng chục giờ đồng hồ(!) trong 3 ngày cuối tuần có trận đua thì bạn yêu mến môn thể thao tốc độ đỉnh cao này không khỏi ngạc nhiên trước lời tuyên bố của ông bầu Ferrari, Stefano Domenicali. Trả lời phỏng vấn truyền hình, trước sự có mặt của Niki Lauda, tay đua kỳ cựu 3 lần vô địch thế giới, người mà ông Enzo Ferrari từng quý như con đẻ, ông bầu Domenicali đã thỏ thẻ nói rằng: “... là một đội đua nhỏ(!!!???) chúng tôi không thể quá tự tin vào các kết quả đã đạt được...”. Mặt ông ta tỉnh bơ trong khi Niki Lauda, do không nhịn được, đã cười khùng khục ngay tại chỗ, trước ống kính.
Đấy là có nhiều nói ít còn ở thái cực kia, có ít xít ra nhiều, ông Martin Whitmarsh, giám đốc kỹ thuật đội đua kình địch McLaren, khoác lác phóng đại rằng “... nếu không va chạm với Raikkonen, Kovalainen đã chiến thắng trong trận đua này...”. Dĩ nhiên, sau khi theo dõi trận đua, bạn sẽ hiểu ngay hai vị quan chức của hai đội đua lớn nhất F1 hiện nay muốn nói gì nhưng ai cũng thầm hy vọng rằng họ làm công việc hàng ngày của họ một cách chuyên nghiệp hơn so với đi trả lời phỏng vấn báo chí. Kovalainen, sau lần gặp nạn trên đường đua Barcelona cách đây không lâu, đã đạt được kết quả tốt trong cuộc chạy thi phân hạng xuất phát và đó là tất cả những gì anh làm được trong ba ngày cuối tuần qua trên đường đua Istanbul. Bước vào trận đua, anh xuất phát từ hàng đầu, bên cạnh Massa nhưng phản ứng quá chậm với đèn hiệu, cố tình cản đồng hương Raikkonen, hai chiếc xe chạm vào nhau, một chiếc hỏng cánh gió trước, một chiếc thủng lốp (từ từ) khiến cả hai đều để tuột cơ hội giành chiến thắng ngay từ những mét đầu tiên của trận đua. Căn cứ vào đó để đưa ra nhận định lạc quan bắt đầu bằng từ “nếu” như ông Whitmarsh thì quả thực là liều lĩnh. Trong đời mình, Kovalainen có thể sẽ giành chiến thắng GP nhưng không phải là giải GP 2008 tổ chức tại Thổ Nhĩ Kỳ.
Nhất là khi qua cuộc đua này, nguời xem bắt đầu có cảm giác dường như chiến tuyến đã được vạch rõ và không đội đua nào có ý định vượt qua chiến tuyến vô hình đó. Các đội đua trung bình không ẩu đả dữ dội với nhau như ở những trận trước. Các đội đua đang lên không cố gắng chinh phục những đỉnh cao mà tự họ đề ra. Nếu quả thực như vậy thì thật đáng buồn vì đừng quên rằng, giải đua Thổ Nhĩ Kỳ mới là giải đua thứ 5 của mùa giải 2008.
|

Nick Heidfeld (BMW Sauber) tại Istanbul
|
Kẻ tỏ ra mệt mỏi nhất trong trận đua vừa rồi chính là BMW Sauber. Trong vai “ngựa ô thường trực” của F1, BMW Sauber vẫn chưa giành được chiến thắng chặng nào (hay họ để dành đến Monaco?) và nguyên nhân của việc này là do người lái chứ không phải do xe. Điều mà giới chuyên môn F1 đều mong đợi nhưng BMW vẫn chưa quyết định làm là... mời Alonso về thi đấu. Bạn hãy tưởng tượng nếu cựu vô địch người Tây Ban Nha, với phong độ thi đấu như hiện nay, với quyết tâm cho McLaren biết mình là ai, được ngồi trong ca-bin của BMW Sauber thì liệu mọi việc sẽ diễn biến như thế nào? Thay vào đó, đội đua Đức đi theo chủ trương “xe Đức, phi công Đức” nhưng lại đón chờ chiến thắng đầu tiên từ Robert Kubica (người Ba lan) chứ không phải từ Nick Heifeld. Thật là một nghịch cảnh.
Bởi Heidfeld không thuộc típ tay đua “sinh ra để chiến thắng”. Điều đó không có nghĩa anh không bao giờ đoạt giải GP trong suốt sự nghiệp của mình nhưng có lẽ, chiến thắng một vài GP là tất cả những gì Heidfeld đạt được trong sự nghiệp.
|

Barrichello đạt kỷ lục tham gia 257 giải GP như ông Brawn và ông Fry giơ bảng quảng cáo
|
Giống như Rubens Barrichello, người mà ai cũng nghĩ là sẽ thừa kế và tiếp nối truyền thống của Senna để lại trong F1, nhưng rốt cuộc, sau 257 lần tham gia đua, anh không đạt được thành tích gì đáng nói. Dĩ nhiên, con số 257 trận đua đã nói lên khá nhiều về niềm đam mê đua xe và về bản thân anh nhưng quả thực Barrichello đã khiến không ít người hâm mộ, nhất là các fan cuồng nhiệt của xứ sở Samba phải thất vọng. Nói vậy không có nghĩa là không đánh giá cao kỷ lục 257 trận mà Rubinho vừa ghi được, khi anh vượt qua cột mốc tưởng chừng không ai đạt được của tay đua nguời Ý, Ricardo Patrese. Điều gì đã khiến Barrichello có một cuộc đi thật dài, thật bền bỉ như vậy với gánh xiếc tốc độ? Đầu tiên, có lẽ phải kể đến ngọn lửa thôi thúc giành chiến thắng luôn cháy rực trong con người anh. Sau đó mới đến thần kinh vững chãi, lòng đam mê thể thao, đam mê lái, tâm lý ổn định. Và, cuối cùng là sự không thỏa mãn với bản thân, một phần chính là bởi chưa từng giành được vòng nguyệt quế. Khi quá nhiều công sức bị dồn nén và không có cơ hội thoát ra ngoài thì kết quả tất yếu là sẽ tạo ra những tay đua “ma-ra-tông” như vậy. Cũng như trường hợp của Ricardo Patrese, cặm cụi suốt bao nhiêu tháng năm trên đường đua nhưng chỉ có vài lần là người đầu tiên cán đích. Patrese cũng bắt đầu sự nghiệp với đầy triển vọng như Barrichello. Đã vậy, ông cũng từng là một tay đua cực kỳ ngổ ngáo, từng phải ra hầu tòa dân sự vì bị tình nghi đã gây ra vụ tai nạn dẫn đến cái chết thương tâm của tay đua Ronnie Peterson. Tuy nhiên, Patrese chỉ thực sự lên đến đỉnh cao khi đã ở vào giai đoạn cuối của sự nghiệp. Đối nghịch với Patrese và Barrichello là những tay đua đạt tới đỉnh cao ngay ở giai đoạn đầu sự nghiệp và sau khi đoạt chức vô địch, họ đã lập tức xuống sức, lập tức không còn hứng khởi thi đấu và lập tức rời bỏ đường đua như Jody Scheckter, về hưu ngay sau khi vô địch F1 với lời phát biểu nổi tiếng:
“Đua xe không phải là tennis, nơi bạn vẫn bình an vô sự khi đánh trượt bóng ra ngoài. Đua xe khắc nghiệt hơn vì mỗi trận đua là một lần bạn đùa giỡn với số phận”.
Nói vậy thì Barrichello đùa giỡn với số phận lần này là lần thứ 257 và cho dù ngày nay, đua xe an toàn hơn rất nhiều so với thời kỳ Scheckter hay Patrese còn thi đấu thì đây vẫn quả thực là một kỷ lục đáng được ghi nhận.
|

Cảnh hồi hộp nhất trong trận đua Thổ Nhĩ Kỳ vừa qua - Fisico (Force India) và Nakajima (Williams) chơi trò nhảy ngựa
|
Bây giờ mới xin phép được quay lại bình luận vài dòng về trận đua Istanbul chiều chủ nhật qua. Nhìn vào thứ tự xuất phát, ai cũng hy vọng rằng đây sẽ là một trận đua đầy ắp sự kiện bởi hai chiếc McLaren nằm kẹp giữa hai chiếc Ferrari và ngay sau đó là chiếc BMW của Kubica. Khi đèn hiệu đỏ phụt tắt, Massa và Hamilton cùng vọt đi và không phạm lỗi nào trong khi Kovalainen húc phải Raikkonen khiến cho cả hai đều mất hết hy vọng giành chiến thắng. Nếu không kể tới một vài pha va chạm và cú vượt Massa của Hamilton thì trận đua bị “đóng băng” trong phần lớn thời gian. Hamilton tuy vượt Massa nhưng không làm ảnh hưởng tới cục diện trận đua bởi bất cứ ai hiểu F1 và đọc kỹ các số liệu trên màn ảnh nhỏ cũng đều biết rằng chiều hôm đó, chiến thắng phải thuộc về Massa. Nếu phải liệt kê cho đủ thì “bức tranh tổng thể” của trận đua Thổ Nhĩ Kỳ GP là Lewis không địch nổi Massa, Kimi không làm gì được Lewis, Kubica không tiến sát được tới Kimi, Heidfeld không rút ngắn nổi khoảng cách với đồng đội Kubica, DC (quá già) không làm gì được Quick Nick. Alonso không đuổi được “bò húc” của DC và sau cùng trong tốp đầu là Trulli, không làm được bất cứ điều gì với những kẻ chạy trước cho dù đội đua đã ráo riết động viên qua radio.
“Đừng lo, tôi đang đạp ga như điên như dại đây” – Trulli trả lời.
|

Jarno Trulli giữa hai hàng người mẫu - "Tôi đang nhấn ga như điên dại"
|
Trong trận đua vừa rồi, ai cũng đạp ga như điên như dại giống Trulli nhưng trừ Massa, chẳng ai làm nên trò trống. Ranh giới giữa các đội đua dường như đã được xác định và không ai muốn vượt qua nó. Trận chiến nóng bỏng xảy ra ở tốc độ trên 250 km/h bỗng đóng băng. Tất cả đều lui về giữ vững trận địa và lợi thế hiện đang thuộc về một đội đua nhỏ với những chiếc xe đua sơn đỏ...
