Monza: Ferrari đón F-1 trên sân nhà
Cánh gió nhỏ, vận tốc lớn, khán đài ngập tràn trong màu đỏ - đó chỉ có thể là Monza, sân đua có vận tốc trung bình lớn nhất thế giới và cũng chính là sân nhà của Ferrari. Năm nay, các tifosi sẽ được chứng kiến một cuộc đua ngoạn mục vì Massa và Raikkonen không còn lựa chọn nào khác là phải dành chiến thắng trong khi những „Mũi tên bạc” của McLaren-Mercedes lại tỏ ra nhanh nhẹn đến bất ngờ trong cuộc chạy thử xe tuần qua.

Nếu Milano là thủ đô của thời trang thì Monza hẳn trung tâm của môn thể thao đua xe. Ít nhất là đối với các cổ động viên Ý và những người hâm mộ đội đua Prancing Horse. Sân đua Monza là một trong những sân đua có bề dày lịch sử lớn nhất trong Formula One nói riêng và trong môn thể thao đua xe nói chung. Ngay từ mùa giải đầu tiên của mình được tổ chức vào năm 1950, gánh xiếc tốc độ F-1 đã ghé thăm sân đua này và như vậy, trong các sân đua hiện nay, ngoài Monza chỉ có 3 địa điểm khác là Silverstone, Monte-Carlo và Spa Francorchamps có thể tự hào với điều tương tự. Tuy nhiên, nếu xét về số lần tổ chức các trận đua F-1 thì Monza hiện vẫn giữ kỷ lục vì từ năm 1950 đến nay, có duy nhất một lần (năm 1980) F-1 đến Ý nhưng không chọn Monza mà chọn Imola. Với chiều dài 5793 mét, đường đua Monza là đường đua mà xe đua đạt tốc độ cao nhất trong toàn bộ các sân đua F-1 kể từ khi sân Hockenheim (Đức) phải tạo thêm vài khúc cua giảm tốc. Ở cuối đoạn đường thẳng trước khán đài chính, các phi công có thể phóng với tốc độ 360 km/h. Để dễ hình dung ra điều này, bạn hãy tưởng tượng họ phóng hết chiều dài của một sân bóng đá (100 mét) trong vòng có… 1 giây. Nếu thời tiết đẹp, tốc độ trung bình của toàn trận đua là 240 km/h(!) và các tay đua luôn đạt tốc độ này trong vòng 6 năm qua. Luôn phóng nhanh ở tốc độ lớn như vậy, cho nên, trên sân Monza người thắng cuộc… lại chính là kẻ chọn đúng điểm phanh. Trong những tay đua vẫn đang thi đấu, có hai người từng chiến thắng trên sân Monza đó là David Coulthard (cách đây 10 năm) và Rubens Barrichello (năm 2004 khi còn đua cho Ferrari). Hiện tại, trước thực tế đáng buồn của Red Bull và Honda, khả năng một trong hai người dành chiến thắng trong trận đua cuối tuần hầu như bằng 0 và bởi Michael Schumacher (5 lần về nhất ở Monza, đang giữ chức „quán quân” tại sân đua này) đã nghỉ thi đấu nên chắc chắn năm nay, Monza sẽ được ghi thêm một tên tuổi mới trong danh sách những người chiến thắng.
Thoạt nhìn vào bản đồ, có thể thấy đường đua tại đây không khó khăn nhưng trên thực tế, để hoàn thành được 53 vòng chạy quanh sân, thể lực của người lái và nhất là xe phải được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Bởi Monza là sân đua có tốc độ cao nên gói khí động lực học trên thân xe phải được chỉnh cho phù hợp với điều này nghĩa là giảm tối thiểu lực nén xe xuống đường. Tuy nhiên, các kỹ sư vẫn buộc phải tạo ra lực nén của luồng khí ở các khúc cua để giữ thăng bằng cho xe và như vậy, họ lại rơi vào một bát quái trận đồ, rất khó tìm ra giải pháp đúng đắn. Thêm vào đó, động cơ, hệ phanh và lốp luôn phải làm việc ở tần suất cao nên sẽ có một vài chiếc xe không hoàn thành được trận đua. Hãy nghe ý kiến của một vài phi công về sân đua Monza nổi tiếng.
Fernando Alonso (McLaren-Mercedes) – Tại Monza bạn luôn có cảm giác rằng mình đang lái một chiếc xe đua khác. Bởi hầu như không sử dụng các loại cánh gió tạo ra lực nén của luồng khí tác động lên thân xe cho nên ở cuối mỗi đoạn thẳng, bạn cảm thấy như mình sắp sửa bay lên trời! Vô-lăng xe nhẹ bẫng. Chiếc xe hầu như không phản ứng với các động tác lái và điều đó khiến bạn nghĩ rằng nó không thuộc quyền điều khiển của bạn. Đối với các tay đua chúng tôi, đó là điều tối kỵ nhưng tại Monza, chúng tôi buộc phải chọn cách điều chỉnh cánh gió như vậy.
Nico Rosberg (Williams-Toyota) – Mỗi vòng chạy trên sân Monza đều mang lại cảm giác thú vị bởi tất cả các khúc cua đều không giống nhau và mỗi khúc cua đều mang một chút tiểu xảo riêng của nó. Ngay sau khúc cua kép Rettifilo là đoạn Curva Grande, nơi chúng tôi có thể nhấn tẹt ga. Ở cuối đoạn này là khúc cua giảm tốc Roggia, nơi chúng tôi buộc phải trèo lên cả những phiến bê tông bảo vệ ven đường và luôn hồi hộp chờ đến phút chót mới đạp phanh.
Heikki Kovalainen (Renault) – Hai khúc cua phải Lesmo bên ngoài nhìn tưởng đơn giản nhưng để vượt qua lại là việc rất khó khăn bởi vì chúng tôi phải vào cua ở số 4 với tốc độ cao. Thêm vào đó, xe đua không có lực nén xuống đường và lốp lại cũ mòn nên Lesmo quả thực là nan giải. Tiếp đến là khúc cua kép Ascari rồi tới đoạn Parabolica nổi tiếng nhất trong F-1. Tại đây, xe đua phải phóng với tốc độ lớn nhất mà nó có thể đạt được và bởi lực nén xuống mặt đường hầu như không có nên Parabolica luôn đem lại cảm giác bất ổn cho mỗi tay đua. Tuy nhiên, chúng tôi buộc phải phóng nhanh tại đây vì Parabolica là cửa ngõ của đoạn đường thẳng trước khán đài chính, đoạn đường thẳng dài nhất trên sân Monza và nếu không đủ đà thì sẽ mất rất nhiều thời gian tại đây.
Năm nay, Ferrari tỏ ra rất quyết tâm nhưng McLaren cũng đã chứng tỏ rằng họ không hề kém cạnh Ferrari ngay trên sân nhà. Ngoài ra, hai đội đua này buộc phải để mắt tới Nick Heidfeld và Robert Kubica vì Monza là sân đua tốc độ mà BMW luôn được đánh giá là có động cơ khỏe nhất trong F-1 hiện nay.
Monza – Những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn
1- Monza là sân nhà của Ferrari nên „dĩ nhiên” tại đây, đội đua này dành nhiều chiến thắng nhất: tổng cộng là 18 lần, trong đó Michael Schumacher đóng góp 5 lần và đây là một kỷ lục chưa ai phá nổi. Điều đáng buồn cho các cổ động viên Ý là tay đua Ý cuối cùng dành chiến thắng ở Monza là Ludovico Scarfiotti (Ferrari). Từ đó đến nay, thấm thoắt đã 38 năm nhưng chưa tay đua Ý nào chiến thắng trên sân nhà(!).
2- „Tỷ số” xít xao nhất trong F-1 được lập trên sân đua Monza vào năm 1971, khi Peter Gethin (BRM) về đích trước Ronnie Peterson có 0,01 giây và đây có lẽ là trận đua hồi hộp nhất trong lịch sử F-1 bởi trong cuộc đua này, các tay đua đã 48 lần thay nhau dẫn đầu đoàn đua. Peter Gethin đạt tốc độ trung bình là 242,65 km/h.
3- Trong trận đua 1958, chỉ có 3 xe đua(!) về đích tại Monza và đó cũng là một kỷ lục trong Formula One.
4- Năm 2004, trong lần chạy thử chuẩn bị cho cuộc thi dành vị trí xuất phát, tay đua người Columbia Juan-Pablo Montoya (McLaren) đã có một vòng chạy siêu tốc, đạt tốc độ trung bình 262,242 km/h. Kỷ lục về tốc độ tối đa trên sân Monza thuộc về Antonio Pizzonia, cũng trong trận đua năm 2004, anh đạt tốc độ tối đa 369,9 km/h.
5- Khúc cua Parabolica là khúc cua nổi tiếng nhất trong F-1 nhưng đáng buồn rằng đó cũng là nơi tử nạn của Wolfgang von Trips (Ferrari – 1961) và Jochen Rindt (Lotus-Ford – 1970). Von Trips gặp nạn là do Jim Clark (Lotus) đâm từ đằng sau khiến chiếc Ferrari mất lái ngay giữa khúc cua Parabolica rồi lao lên khán đài và cướp đi sinh mạng của 14 khán giả. Jochen Rindt tử nạn tại Parabolica vào năm 1970 nhưng số điểm mà tay đua này dành được cho đến trước cuộc đua ở Monza cũng đã đủ để đưa anh tới chức vô địch và vì thế, Jochen Rindt – tay đua tài ba đến từ nước Áo – là người duy nhất trong F-1 được… truy tặng danh hiệu vô địch môn thể thao này. Ngoài hai tay đua xấu số nói trên, Ronnie Peterson cũng thiệt mạng tại Monza ngay lúc xuất phát trong trận đua 1978 và vì vụ việc đó, tay đua Ricardo Patrese đã bị kiện oan.
6- Năm 1988, vài ngày sau khi ông Enzo Ferrari qua đời, tay đua người Áo Gerhard Berger đã bất ngờ dành chiến thắng tại Monza với chiếc Ferrari „cà cộ”, kém xa Williams hay McLaren về tất cả mọi mặt. Rất nhiều người đã khóc trong lễ trao giải thưởng. Lúc sinh thời, ông Enzo từng tuyên bố: „Chiến thắng Monza có ý nghĩa lớn hơn cả ngôi vô địch”. Phải chăng hương hồn ông Enzo đã phù hộ cho Berger trong trận đua này?!
7- Năm 2000, Mika Hakkinen (McLaren) không thể dành chiến thắng bởi các thợ máy của McLaren đã lắp cho chiếc xe đua của anh loại đĩa phanh mỏng hơn(!) bình thường. Thêm vào đó, Hakkinen còn luống cuống sang số sai trong một khúc cua kép khiến hộp số trên xe bị hóc. Michael Schumacher về nhất và khóc hu hu trong phòng họp báo như một đứa trẻ do quá xúc động. Giữa hai hàng nước mắt tuôn trào, Schumacher tuyên bố:
„Chúng tôi đã quay trở lại con đường chiến thắng!”

8- Năm ngoái (2006), Michael Schumacher xuất phát từ vị trí số hai sau Kimi Raikkonen nhưng cuối cùng đã về nhất, thêm một lần dành chiến thắng cho Ferrari. Đó là chiến thắng thứ 90 trong sự nghiệp của Schumacher và là chiến thắng thứ 190 của Ferrari. Tuy nhiên, niềm vui của các cổ động viên Ý không trọn vẹn vì ngay sau đó, Schumi chính thức tuyên bố giã từ F-1.
Video
1- Chiến thắng xít xao năm 1971 trên sân Monza
2- Chiến thắng của Michael Schumacher năm 2000
3- Vòng chạy dành pole của Montoya năm 2002 (hai năm sau, chính anh đã phá kỷ lục này)
4- Cuộc chiến giữa Alain Prost và Ayrton Senna năm 1990 tại Monza